Category: Bình Định trong tôi

MV “Bình yên Quy Nhơn” – Điểm hẹn tình yêu

Năm 1985, tỉnh Nghĩa Bình cũ (nay là 2 tỉnh Bình Định và Quảng Ngãi) mời 3 nhà thơ – nhạc sĩ gồm: Văn Cao, Nguyễn Trọng Tạo và Nguyễn Thụy Kha vào tham gia trại sáng tác ở Quy Nhơn. Chính trong đợt đi này, nhạc phẩm “Quy Nhơn – Thành phố thi ca” của nhạc sĩ Thụy Kha đã ra đời.


BÌNH YÊN QUY NHƠN – Nhạc sỹ Thuỵ Kha – Ca sĩ Bằng Kiều

Ngay trong lần đầu đặt chân đến, Quy Nhơn đã chiếm tình cảm của nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha, ông chia sẻ: Mọi thứ ở đây đều quá mới mẻ và đặc biệt, với tôi Quy Nhơn rất đẹp. Khi tôi chuyển ca khúc vừa mới sáng tác cho nhà thơ – nhạc sĩ đàn anh là Văn Cao xem thử và góp ý, anh ấy bảo: Bài hát của cậu đã cho thấy một Quy Nhơn tuyệt vời, nên mình sẽ không sáng tác nhạc về Quy Nhơn, mình sẽ làm thơ.

Những năm sau này, nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha có nhiều dịp trở lại và ông rất hạnh phúc khi Quy Nhơn – Thành phố thi ca của ông vẫn được người dân Quy Nhơn ngân nga hát. Gần đây, nhạc sĩ Thụy Kha và ca sĩ Bằng Kiều đã tình cờ gặp nhau tại Quy Nhơn và duyên may khiến họ hội ngộ với doanh nhân Nguyễn Đình Trung – một người con Bình Định thành đạt và rất yêu quê nhà. Ông Trung ngỏ lời muốn ca sĩ Bằng Kiều trình diễn “Quy Nhơn – Thành phố thi ca” để công chúng biết đến Quy Nhơn nhiều hơn. 

Từ cuộc trò chuyện ấy, nhạc sĩ Thụy Kha đã quyết định đổi tên ca khúc “Quy Nhơn thành phố thi ca” thành “Bình yên Quy Nhơn”. Chia sẻ với tôi, nhạc sĩ bày tỏ: “Qua bao năm tháng, Quy Nhơn trong tôi giờ đây còn đẹp hơn, hiện đại hơn, nhưng sự bình yên vẫn còn đó. Tôi hy vọng qua phần thể hiện của ca sĩ Bằng Kiều, ca khúc này sẽ được nhiều người biết đến hơn nữa. Và nếu ai chưa đến Quy Nhơn, hãy đến đây một lần để cảm nhận được sự tươi đẹp, sự bình yên của nơi đây, như tôi từng cảm nhận”.

Về phía doanh nhân Nguyễn Đình Trung, ông cũng dành nhiều tâm tư, tình cảm về thành phố này: “Tôi là người Bình Định, khi còn thanh niên, tôi yêu Quy Nhơn bởi những câu hát “đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến” trong bài thơ của Hàn Mặc Tử. Thú thật, Quy Nhơn gầy thế nào thì tôi khó lý giải hết, nhưng có lẽ bởi địa thế lưng tựa núi, mặt hướng biển khiến Quy Nhơn “gầy” nhưng rất đẹp. Những ca khúc viết về Quy Nhơn luôn gắn bó với một thời tuổi trẻ bình yên của tôi với vùng đất này. Trong lần gặp gỡ, anh Thụy Kha muốn đổi bài hát thành “Bình yên Quy Nhơn”, cả tôi và Bằng Kiều ủng hộ ngay. “Quy Nhơn thành phố thi ca” ngày ấy hay “Bình yên Quy Nhơn” bây giờ đều toát lên nét đẹp kiều diễm của Quy Nhơn mà không phải ở đâu cũng có được”.

Ca khúc “Bình yên Quy Nhơn” bây giờ như một mối lương duyên của những con người, dẫu công việc khác nhau, nhưng đều có một điểm rất chung, đó là tình yêu quá đỗi mà họ đã dành cho Quy Nhơn.                      

AN NGUYÊN (Nguồn Hung Thinh Corp)




Quy Nhơn – thành phố để sống và yêu

Từ lâu, Quy Nhơn đã được biết đến là thành phố của thi ca với vẻ đẹp lãng mạn, dịu dàng như một nàng thơ trên dải đất miền Trung. Một Quy Nhơn hội tụ biển, rừng, núi non, làng mạc. Quy Nhơn của hào hoa, khí phách, của những con người đang ấp ủ và thực hiện những giấc mơ bay cao, bay xa.

Xây dựng Quy Nhơn thành trung tâm kinh tế biển quốc gia
Xây dựng Quy Nhơn thành trung tâm kinh tế biển quốc gia

Ai về Bình Định – Quy Nhơn

“Ai về Bình Định mà coi/ Con gái Bình Định bỏ roi đi quyền”, “Muốn ăn bánh ít lá gai/ Lấy chồng Bình Định cho dài đường đi”, “Bình Định có núi Vọng Phu, có đầm Thị Nại, có Cù Lao Xanh/ Ai về Bình Định cùng anh, được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa”… Những câu ca cứ thế mời gọi khách xa lần về xứ Nẫu. Xứ của cảnh sắc thanh bình pha trộn biển trời, núi non kỳ vĩ. Xứ của ngàn xưa vọng lại trong từng âm vang trống trận Tây Sơn. Xứ của những nhà thơ, nghệ sĩ tên tuổi như Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Yến Lan, Đào Tấn…

Với những người dân địa phương, thành phố này chính là nơi đáng sống, đáng yêu nhất. Phố không lớn, những con đường trong phố be bé xinh xinh, có những con đường nhỏ nhắn và dễ thương như bàn tay thiếu nữ. Phố cũng không đông, không ồn ã, vội vàng. Phố có những con người hiền lành thơm thảo. “Như câu thơ ngân giữa núi cao biển sóng, lan lan hương thơm gió bay trong chiều êm. Quy Nhơn bình yên, thân quen từng giọng nói” (trích bài “Quy Nhơn – thành phố thi ca” của nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha), Quy Nhơn cứ thế mà mê đắm lòng người. Còn với du khách, người ta dễ phải lòng Quy Nhơn vì nơi này có sự bình yên, thứ mà mỗi người đều mong muốn có cả đời.

Quy Nhơn nay có thêm nhiều đổi mới nhưng vẫn giữ nét thanh bình vốn có, đặc biệt là những mảng xanh cây lá vẫn phủ khắp thành phố. Theo quy hoạch, mục tiêu đến năm 2025, xây dựng TP.Quy Nhơn trở thành một trong các đô thị trung tâm của vùng duyên hải miền Trung, phát triển theo định hướng công nghiệp – cảng biển – dịch vụ – du lịch. Đồ án quy hoạch chung xây dựng TP.Quy Nhơn và vùng phụ cận đến năm 2035, tầm nhìn đến năm 2050 là cơ sở để Bình Định đầu tư phát triển trên nhiều lĩnh vực phù hợp, góp phần thúc đẩy phát triển KT-XH, đảm bảo an ninh quốc phòng.

Phố biển làm say lòng người

Giáo sư Trần Thanh Vân, Chủ tịch Hội Gặp gỡ Việt Nam, có lần chia sẻ về việc chọn Quy Nhơn là nơi xây dựng ICISE (Trung tâm khoa học quốc tế và giáo dục liên ngành, có tổng vốn đầu tư hơn 6 triệu USD) là bởi với ông nơi này quá đẹp, có đủ những điều kiện để các nhà khoa học chuyên tâm nghiên cứu và thư giãn khi cần. ICISE giờ đây đã thành hình và đang tiếp tục hoàn thiện những hợp phần tiếp theo. Nơi đây trở thành một điểm đến độc đáo chỉ riêng có ở Quy Nhơn bởi nó không đơn thuần là cảnh quan thơ mộng. Nó là nơi để các nhà khoa học đạt giải Nobel, các nhà khoa học trong và ngoài nước gặp gỡ, trao đổi những kinh nghiệm và kiến thức khoa học mới nhất. Là nơi gieo mầm cho những giấc mơ từ những hạt cơ bản đến vũ trụ bao la rộng lớn…

Trung tâm khoa học quốc tế và giáo dục liên ngành (ICISE)
Trung tâm khoa học quốc tế và giáo dục liên ngành (ICISE)

Cũng bởi quá yêu Quy Nhơn mà anh Lê Duy Lân (26 tuổi) quyết định trở về sau khi tốt nghiệp Trường ĐH Bath (Anh) và đầu tư hàng chục triệu USD xây dựng khu du lịch Trung Hội. “Tôi nhìn thấy ở Quy Nhơn những cơ hội trong một tương lai đầy hy vọng. Hơn nữa, những gì đẹp đẽ mà tôi yêu quý đều có ở đây như những bãi biển trải dài trong vắt, chạy song song là núi non hùng vĩ, là hải sản tươi sống với giá cả hết sức bình dân, là cái giọng nói chất phác thân thương của những người con xứ Nẫu…”, anh Lân tâm sự.

Crown-Retreat-Quy-Nhon
Crown-Retreat-Quy-Nhon

Còn anh Ben Smith, một du khách người Mỹ sống tại TP.Quy Nhơn kể về quyết định ở lại phố biển của mình: “Sau khi bỏ việc, tôi đi du lịch khắp nơi. Tại Việt Nam, tôi chạy xe máy dọc đất nước các bạn và đặc biệt hứng thú với các thành phố biển. Trước đây, tôi chỉ biết đến Đà Nẵng, Nha Trang. Rồi một ngày, tôi nhìn lên bản đồ và tự hỏi Quy Nhơn là nơi chốn nào mà trông đáng yêu như vậy. Ngay những ngày đầu đến đây, tôi đã “phải lòng” thành phố này, hiền hòa và dễ mến. Tôi quyết định sống và làm việc luôn ở đây”.

Vậy đó, thành phố nhỏ xinh thôi mà thứ gì cũng có. Thành phố có dáng hình bán nguyệt nằm gối đầu vào núi, hướng mặt ra biển đón gió bốn mùa. Dấu tích của những thời kỳ lịch sử hào hùng và rực rỡ còn đó. Này là tháp Đôi đậm bản sắc văn hóa Chăm-pa, kia là tượng Trần Hưng Đạo sừng sững, là Bãi Trứng mộng mơ, đồi Hàn Mặc Tử, là Hòn Khô tới Bãi Dại, Kỳ Co, là Nhơn Lý với khu nghỉ dưỡng cao cấp FLC… Một vị lãnh đạo khi tới đây từng phải thốt lên: “Bình Định đã có bước khởi đầu quy hoạch đô thị đúng đắn. Tôi tin rồi đây thành phố biển này không chỉ là nơi đáng sống mà còn là điểm đến hấp dẫn du khách bậc nhất của khu vực”.

Phố biển Quy Nhơn, Ảnh: nicequynhon.com

Ông Hồ Quốc Dũng, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Định cho biết: “Có thể nói, Quy Nhơn hiện nay là một thành phố nổi lên trên bản đồ du lịch cả nước và cả vùng Đông Nam Á nhờ nhiều thắng cảnh thiên nhiên sẵn có tuyệt đẹp. Hơn hết, người dân địa phương và các du khách đều có chung nhận định đây là thành phố đáng sống, là nơi lý tưởng để du lịch và nghỉ dưỡng. Cách đây không lâu, tạp chí du lịch Anh Rough Guides đã bình chọn thành phố biển Quy Nhơn là 1 trong 3 điểm du lịch hàng đầu ở Đông Nam Á. Chúng tôi kỳ vọng thành phố biển yên bình, xinh đẹp này sẽ còn vươn cao hơn nữa!”.

Tác giả: Khánh Tâm

Để mỗi người dân là một đại sứ du lịch

“Sản phẩm du lịch đặc sắc nhất của mỗi địa phương chính là chiều sâu văn hóa, là sự thân thiện của con người, chứ không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên”. Quan điểm này của Chủ tịch UBND tỉnh Hồ Quốc Dũng tiếp tục cho thấy vai trò quan trọng của yếu tố con người trong quá trình xây dựng thương hiệu du lịch Bình Ðịnh.

ĐƯỜNG ĐI BỘ VÀ Ý THỨC THỊ DÂN

Chỉ cần xa Quy Nhơn tầm nửa năm rồi quay lại, không cần chịu khó quan sát vẫn dễ dàng nhận ra sự đổi thay ở thành phố biển. Song, tốc độ phát triển nhanh chóng đã và đang phát lộ không ít hạn chế trong nếp sống đô thị, đặc biệt là về ý thức thị dân.

Công viên An Dương Vương (phường Nguyễn Văn Cừ) hiện được xem là địa điểm lý tưởng để dạo bộ. Ở trung tâm thành phố, công viên lại nằm ngay bên bờ biển; cây xanh, hoa kiểng được bố trí hợp lý, có tính thẩm mỹ. Đặc biệt, những con đường đi bộ được lát đá sạch sẽ thu hút rất đông du khách và người dân địa phương đi dạo, tập thể dục lúc tinh mơ lẫn chiều xuống. 

Tuy đi bộ trên con đường dành riêng cho người đi bộ nhưng cũng không tránh khỏi phiền toái. Dù biển cấm xe máy đặt khắp các nẻo vào công viên, nhưng nhiều người vẫn vô tư chạy ào ào. Thậm chí, họ còn chạy nhanh, bấm còi giành đường và sẵn sàng lớn tiếng với người đi bộ. Ngay cả một số nhân viên dọn vệ sinh ở khu vực này cũng vô tư đi xe máy chỉ vì tiện đường. Xe máy dựng dọc đường đi bộ, trong khi bãi đậu xe rộng hơn 2.000 m2 chỉ có ôtô.    

Ông Nguyễn Trung (ở KV 3, phường Nguyễn Văn Cừ) cho rằng, tình trạng này đã diễn ra trong thời gian dài, làm ảnh hưởng xấu đến nét đẹp nơi công cộng, trong khi kinh phí đầu tư và giữ gìn công viên An Dương Vương không hề thấp. Trong một đợt tiếp xúc cử tri năm ngoái tại phường Nguyễn Văn Cừ, Chủ tịch UBND TP Quy Nhơn Ngô Hoàng Nam thông tin rằng, trước tình trạng này, thành phố từng có chỉ đạo làm rào chắn, sau thấy không an toàn nên dỡ bỏ. Tới đây sẽ tính toán dựng vật cản có trang trí nghệ thuật, chỉ cho xe ra biển theo hướng ngang chứ không cho đi dọc đường đi bộ.

Chạy xe máy trên đường đi bộ bên bờ biển không phải là câu chuyện cá biệt về ý thức thị dân. Bàu Sen (phường Lê Hồng Phong) vừa được cải tạo, xanh – sạch – đẹp. Song, hằng ngày, trong khi công nhân vệ sinh chèo sõng dọn rác, thì một số người dân vẫn mang cả thau nước rửa cá thịt, cả bịch rác đổ ào xuống. Bờ kè xi-măng khang trang, sạch sẽ mới hoàn thành được vài ngày đã dậy mùi xú uế. Có vẻ như không gì có thể ngăn cản được sự “tiện lợi” nhất thời cho bản thân của một số người. Và tất nhiên, trong những trường hợp này, ý thức thị dân là điều gì đó quá xa xỉ.

TRUYỀN THÔNG, VẬN ĐỘNG

Phải thừa nhận một thực tế là du lịch phát triển quá “nóng” đã đặt ra nhiều thách thức cho cả cộng đồng lẫn cơ quan quản lý. Ở một mức độ nhất định, chính quyền địa phương và ngành Du lịch đã có sự vào cuộc tích cực.

Điển hình, trong năm 2018, Sở Du lịch đã phối hợp với các địa phương tổ chức truyền thông cộng đồng, bồi dưỡng nâng cao nhận thức về du lịch, nghiệp vụ du lịch cho các hộ gia đình, cộng đồng dân cư. 6 lớp truyền thông như vậy đã được tổ chức cho đại diện gần 500 hộ gia đình ở Bãi Xép (KV 1, phường Ghềnh Ráng), xã Nhơn Lý, xã Nhơn Hải (TP Quy Nhơn), xã Tam Quan Nam (huyện Hoài Nhơn), xã Mỹ Thọ (huyện Phù Mỹ), xã Nhơn Hậu (TX An Nhơn). 

Theo Phó Giám đốc Sở Du lịch Lê Thị Vinh Hương, đợt truyền thông bước đầu giúp cộng đồng dân cư tiếp cận khái niệm, các nguyên tắc chung, lợi ích và trách nhiệm khi phát triển dịch vụ du lịch cộng đồng. Đây cũng là cơ hội cho cơ quan chuyên môn tiếp xúc trực tiếp với người dân tại các địa bàn đang có hoạt động du lịch hoặc có tiềm năng phát triển du lịch để nắm bắt mức độ tham gia, năng lực đáp ứng của cộng đồng. Cùng với đó là ý kiến của người dân về những thuận lợi và thách thức khi mở cửa cho du lịch và những tác động tiêu cực mà du lịch mang lại.

“Qua lớp truyền thông, các hộ gia đình được nâng cao kiến thức, nghiệp vụ để thực sự là chủ thể của các hoạt động du lịch tại chỗ; góp phần thúc đẩy hoạt động du lịch cộng đồng bền vững tại địa phương. Đặc biệt qua chuyên đề “Những điều không nên làm đối với cộng đồng khi hoạt động du lịch” đã nâng cao nhận thức cho người dân, góp phần hạn chế tình trạng chèo kéo, tranh giành khách tại một số điểm du lịch hiện nay”, bà Hương nhận định.

Bên cạnh truyền thông chuyên sâu, các hình thức tuyên truyền khác cũng được triển khai hướng đến các đối tượng tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào hoạt động du lịch. Thời gian gần đây, những tấm panô về “Những quy tắc ứng xử với khách du lịch” được đặt ở các nơi công cộng đã thu hút sự chú ý của nhiều người.

HIẾU KHÁCH – THÂN THIỆN – VĂN MINH

Rõ ràng, để định hình sự thân thiện của con người như một thương hiệu của du lịch Bình Định, không thể chỉ trông đợi vào nỗ lực của chính quyền các địa phương hay ngành quản lý.

Du khách không thể ấn tượng tốt về một vùng đất dơ bẩn, nơi con người ứng xử thô lỗ. Ai cũng muốn mình sống trong một thành phố sạch đẹp, văn minh. Song, không phải ai cũng biết tự đặt ra câu hỏi ngược lại rằng, để nơi mình ở sạch đẹp, văn minh, bản thân mình – những thị dân phải làm những gì, tránh làm những gì? Dù nhà cao tầng có mọc thêm lên, công viên cây xanh có nhiều hơn, nhưng khi ý thức thị dân khiếm khuyết, Quy Nhơn vẫn không thể trở thành một thành phố văn minh, sạch đẹp được.

Về nguyên tắc, ý thức của thị dân bất di bất dịch là phải tập sống văn minh. Văn minh từ những nếp sinh hoạt rất nhỏ, như không vứt rác bừa bãi, không chửi thề nói tục. Ở một thành phố du lịch, nơi lượng du khách đổ về tăng từng ngày, người dân còn phải thật sự hiếu khách, thân thiện. Thân thiện từ những cử chỉ hằng ngày, như tươi cười khi chỉ đường, nhiệt tình chụp giùm tấm ảnh lưu niệm…

Chỉ khi mỗi người dân Quy Nhơn – Bình Định tự đặt bên mình 3 chữ hiếu khách – thân thiện – văn minh để trở thành một đại sứ du lịch, khi ấy du khách mới nhắc đến mảnh đất này bằng sự trân quý thật sự.

MAI LÂM

Nguồn:
http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=22&macmp=22&mabb=122600






Quy Nhơn và những mùa hoa ở lại

Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang LÊ HỒ BẮC
Đừng đến Quy Nhơn mùa này bởi những con đường hoa giấy, hoa bằng lăng, hoa điệp vàng, hoa bò cạp nước… sẽ biết cách giữ chân bạn.

Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang LÊ HỒ BẮC
Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang
LÊ HỒ BẮC

Cũng đừng đến Quy Nhơn mùa này bởi mùa biển đang độ trong xanh, lộng lẫy nhất sẽ làm bạn ngẩn ngơ. Chất thơ và nhạc của thành phố biển nhỏ xinh này cứ thế ngân nga trong những ngày hè rực rỡ.
Những con đường hoa giấy
“Nữ hoàng” hoa mùa này ở Quy Nhơn, không gì khác hơn là hoa giấy. Hoa giấy xuất hiện ngày một nhiều ở đây, dọc hồ sinh thái Đống Đa, trong làng phong Quy Hòa, phủ rợp quốc lộ 1D (đoạn Quy Nhơn – Sông Cầu) và từ thành phố ra tới tận khu du lịch Trung Lương, Phù Cát. Không ít khách du lịch đến Quy Nhơn đã phải trầm trồ thốt lên: chưa thấy ở đâu có nhiều hoa giấy và đẹp như vậy.
Ông Đỗ Đình Phương, Giám đốc Công ty CP công viên – cây xanh và chiếu sáng đô thị Quy Nhơn, cho biết: “Chúng tôi đang tập trung cho hoa giấy vì nhận thấy đây là loại hoa phù hợp với khí hậu, thổ nhưỡng của thành phố, lại nở đẹp, màu sắc rực rỡ. Hiện đang có dự án làm một tuyến đường hoa giấy từ đoạn Quy Nhơn – Sông Cầu vào tới cửa ngõ thành phố là bến xe liên tỉnh. Chúng tôi muốn đường hoa giấy phải rộng, thoáng, đủ chỗ cho cây phát triển một cách đẹp nhất, tự nhiên nhất để chào đón khách du lịch”.
Nhắc tới hoa giấy, không thể không kể đến những vòm hoa đẹp như mộng ở làng phong Quy Hòa. Khu làng phong này nổi tiếng từ thời làm chốn nương náu cho thi sĩ Hàn Mặc Tử. Những cụm hoa trước nhà tưởng niệm vị thi sĩ tài hoa này đã giữ chân biết bao du khách xa gần. Hoa giấy ở đây như đẹp hơn vì được sinh sôi, nảy nở trong một khung cảnh hữu tình với biển, với nhà cổ mang phong cách kiến trúc Gothic. Anh Lê Hồ Bắc, một người hay chụp ảnh hoa giấy ở đây chia sẻ: “Tôi rất ấn tượng với những dàn hoa giấy trong làng phong Quy Hòa. Không hiểu vì sao nhưng hoa ở đây lên hình nhìn xúc cảm lắm. Có nét gì đó hài hòa đặc biệt giữa sắc hoa và khung cảnh xung quanh khiến tôi lần nào cầm máy cũng đầy rung động”.
Đón bình minh trên núi Vũng Chua
Nếu đã chán phố phường mềm mại êm đềm, thì leo núi Vũng Chua để ngắm bình minh và toàn cảnh thành phố thật sự là một trải nghiệm thú vị. Đỉnh núi cao nhất của Vũng Chua cách mặt nước biển gần 600 m. Đường lên núi ngoằn ngoèo nhưng cũng không quá khó đi. Càng lên cao, không khí càng mát lành, dễ chịu. Hai bên đường là những cây thông khiến cho nơi đây được mệnh danh là “Đà Lạt tại Quy Nhơn”.

Đón bình minh trên núi Vũng Chua
Đón bình minh trên núi Vũng Chua

Theo những người hay leo núi ở Quy Nhơn, mất khoảng một tiếng đồng hồ để chinh phục Vũng Chua. “Cái cảm giác lên tới đỉnh, đứng nhìn toàn cảnh thành phố vừa thức giấc mới thật là dễ chịu. Dù lúc mới tập leo, chúng tôi có hơi đuối nhưng dần dần cũng quen. Bây giờ, gần như chủ nhật tuần nào cả nhóm cũng lên đến đây”, chị Hoài Anh (ngụ TP.Quy Nhơn) cho biết.
Với những tay máy chuyên săn ảnh đẹp thì việc thường xuyên có mặt tại đỉnh Vũng Chua là điều đương nhiên. Từ góc núi này có thể thâu trọn toàn cảnh thành phố với đường biển chạy dài, uốn cong hình lưỡi liềm. Trong những bức ảnh đó, người xem có thể thấy được những ngày trời hứa hẹn “đổ lửa” bằng một quầng mây rực hồng buổi sớm, những đêm thành phố đầy sao, những chiều hoàng hôn nhuộm màu tím biếc với biển xa xa, chân trời gần gần…
Về miền cù lao hoang sơ với tour độc, lạ
Đừng ngại ngần đi về những vùng biển còn nhiều hoang sơ, mới lạ ở Quy Nhơn. Đừng ngần ngại khi lỡ yêu một vùng nước trong xanh có đàn cá thoắt ẩn thoắt hiện. Thế nên mùa này, hãy về với Quy Nhơn để chìm đắm trong đất trời lộng lẫy nhất. Một trong những tour độc, lạ ở Bình Định là về mũi Đề Gi với anh chàng săn cá Đỗ Thanh Toàn.
Anh Toàn vốn là một ngư dân địa phương với khả năng bơi lặn đặc biệt. Không cần bình dưỡng khí, chỉ cần một bộ đồ lặn vừa vặn và một cây súng bắn lao, anh Toàn có thể lặn sâu khoảng 20 m dưới biển trong 2 phút để săn cá. Ngay mũi biển Đề Gi đi 10 phút ca nô là một vịnh biển có tên Vũng Bồi với một hoang đảo.
Đảo ở Vũng Bồi có vùng nước trong vắt và nhiều bãi cạn êm đềm, lặng sóng. Với tour theo chân người đàn ông săn cá này, du khách có thể thỏa thích bơi lội mà không ngại nước sâu hay sóng lớn trong thời gian chờ đợi anh Toàn đem chiến lợi phẩm từ biển về. Sau buổi đi săn, đồ tươi có thể là một xâu cá mó biển to bự để làm gỏi sashimi kiểu Nhật, mấy con cá nanh heo thuộc hàng hiếm với sớ thịt ngon dai sần sật. Cũng có khi khách nói muốn ăn nhum (nhím biển), một lát sau sẽ có mấy con nhum còn ngo ngoe vừa được anh chủ tour chiều lòng khách vớt từ biển lên. Đêm ở đây sẽ tưng bừng với lửa trại, nhạc và bữa tối hải sản thịnh soạn giữa nơi giao nhau của đất – trời – biển.
Những tour khác ở Kỳ Co, Hòn Khô, Cù Lao Xanh… cũng sẽ níu chân du khách yêu biển, say mê với những làng chài nằm nép mình yên lành trước biển. Đó là theo chân ngư dân lênh đênh trên một thuyền câu mực đêm. Là giây phút xúc động tiễn một chị rùa về biển sau đêm lên đảo tìm nơi đẻ trứng. Là những món ăn từ biển đang mùa ngon dữ dội như cua huỳnh đế, tôm hùm, các loại ốc, cá, bún sứa nước lèo… Là Quy Nhơn, là Bình Định, là nơi để tận hưởng mùa hè rực rỡ!
Tác giả: Tâm Ngọc (minhduyenbinhdinh@gmail.com)

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/quy-nhon-va-nhung-mua-hoa-o-lai-968181.html

Sống ở Quy Nhơn: Nơi ngủ trưa không khóa cửa, sống chậm giữ niềm tin

Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển TIẾN TRÌNH
Quy Nhơn, một thành phố biển miền Trung nho nhỏ, nhiều người nói cuộc sống ở đây “chán” lắm. Cái nơi gì chả bao giờ thấy kẹt xe, cũng không tìm đâu ra sự xô bồ náo nhiệt dù đã lên đô thị loại một từ lâu.

Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển TIẾN TRÌNH
Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển
TIẾN TRÌNH

Và khi nhìn lại tất cả những “nhàm chán” ấy, người ta thầm ước ao có được một cuộc sống bình thản như ở Quy Nhơn.
Ngủ trưa không khóa cửa
Với những người ở xa tới, nhất là những ai từ TP.HCM về Quy Nhơn (Bình Định) thăm thú, vui chơi đều rất ngạc nhiên với sự “hồn nhiên” của người Quy Nhơn. Không còn xa lạ gì với hình ảnh xưa nay, người dân phố biển vẫn thoải mái để xe máy của mình trên vỉa hè rồi thong dong xuống tắm. Không hiếm những khu dân cư mà người dân đi làm về để luôn xe máy ngoài đường, ung dung đánh một giấc ngủ trưa mà không thèm khóa cửa.
Mẹ tôi cho đến bây giờ vẫn giữ thói quen bỏ cửa nhà trống rồi la cà buôn chuyện ở nhà hàng xóm đến trưa mới sực nhớ giờ về nấu cơm. Mỗi khi nghe tôi than phiền về nguy cơ trộm cắp, bà lại phẩy tay, lo gì mấy chuyện đó ở đâu chứ ở đây không có hoặc đã có hàng xóm ngó chừng rồi.
Với những ai đang sinh sống tại TP.HCM thì đó là điều không tưởng. Bạn tôi, một giảng viên trẻ đang sống tại thành phố náo nhiệt này cho biết, chính bạn cũng từng là nạn nhân của 4 vụ cướp giật trong chưa đầy một năm. Việc để xe trên vỉa hè rồi ngồi trong phòng khách nhìn ra cũng không an toàn. Bọn trộm cướp có thể ra tay trắng trợn bất cứ lúc nào. Sự cảnh giác khi sống, làm việc hoặc đi du lịch tại đây luôn được đẩy lên mức cao nhất. Điều đó cũng đồng nghĩa với áp lực và mệt mỏi đi kèm. Trong khi đó, cuộc sống mưu sinh, việc di chuyển đi lại mỗi ngày đã gần như khiến người ta quá tải.
Nhưng ở Quy Nhơn thì lại khác. Người dân ở đây vẫn thản nhiên diện trang sức lộng lẫy, đeo một cái túi xách bên vai mà dạo bước hay chạy xe máy trên đường. Không phải là tuyệt đối không có cướp giật hay trộm ở thành phố này. Có nhưng những việc như thế hầu như là chuyện hiếm thấy. Sự bình an ở đây trở thành thứ đặc sản mà ai ai cũng được thụ hưởng.
Sống chậm và giữ gìn niềm tin

Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành - Hoa Khá
Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành – Hoa Khá

So với cuộc sống của các đô thị loại một khác mà người viết từng có dịp đến, Quy Nhơn dường như có một nhịp sống chậm rãi hơn. Buổi sáng sớm, người Quy Nhơn thường ra biển tập thể dục, chạy bộ, tắm biển rồi mới về chuẩn bị cho một ngày mới với công việc và các sinh hoạt khác. Thành phố nhỏ, lại không có tình trạng kẹt xe nên việc di chuyển khá thuận tiện và nhẹ nhõm. Không ít các bạn trẻ từ các thành phố sôi động về đây thường than phiền mọi thứ sao không nhanh như nơi họ đang sống. Nhưng khi đã hòa được nhịp đập của phố biển này rồi, người ta lại muốn được ở lại lâu hơn.
Nhịp sống chậm và không quá đề phòng các nguy cơ trộm cướp, lừa đảo đã tạo cho người dân ở đây một cuộc sống rất khác so với các thành phố lớn. Đó cũng là cách họ đối đãi và tin tưởng với những người hàng xóm. Là những giấc ngủ yên không lo nghĩ. Có chăng bây giờ họ chỉ truyền tai nhau cảnh giác những kiểu lừa qua mạng, lừa qua điện thoại bảo đi chuyển tiền để kẻ xấu mạo nhận công an, tòa án kiểm tra… từ những kẻ ngồi đâu đó rất xa.
Ngay với du khách, những người xa lạ vừa đến Quy Nhơn cũng lấy làm lạ với sự thật thà của cánh tài xế taxi, xe ôm ở đây. Bởi hiếm thấy tình trạng chặt chém hay chạy xe lòng vòng để tính thêm tiền. Nét đáng yêu đó của người dân xứ Nẫu vô tình trở thành điểm cộng, níu giữ cảm xúc của những người phương xa để còn có cớ quay trở lại đây nhiều lần.
Tác giả: Tâm Ngọc (minhduyenbinhdinh@gmail.com)
Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/song-o-quy-nhon-noi-ngu-trua-khong-khoa-cua-song-cham-giu-niem-tin-1026854.html

Thành phố trong nhịp đập của ký ức

Ảnh: quynhonnice.com

Tôi đã xa Quy Nhơn hơn hai mươi năm. Mỗi khi nhớ về, ký ức thường lang thang qua từng con phố rồi bất chợt ưu tư trước chiếc lá vàng mơ báo hiệu sự chuyển mùa rơi nhẹ nhàng trước gió. Biển vẫn ngàn năm tự tình, từng con sóng vỗ vào bờ mang theo vị mặn biển cả… Bốn năm học và những lần trở lại vội vã thăm bạn bè nhưng đã in sâu trong tâm hồn tôi những kỷ niệm dẫu năm tháng đi qua, dẫu cuộc sống thêm nhiều lo toan, nhiều điều phải nghĩ ngợi.

Tôi đã từng hỏi, có điều gì mà khiến mình quyến luyến với thành phổ biển này? Khi xa nó thì mình sẽ nhớ gì nhất? Thời gian của một thời tuổi trẻ gắn bó với Quy Nhơn không dài nhưng có lẽ đó là thời kỳ đẹp nhất, lắm đam mê và thành công nhất, ít ra với một con người hay sống bằng hoài niệm và chắt chiu những tình cảm yêu thương của bạn bè như tôi.

TP Quy Nhơn về đêm (Ảnh Lê Hồ Bắc)
TP Quy Nhơn về đêm (Ảnh Lê Hồ Bắc)

Tôi nhớ Quy Nhơn của những hàng cây phượng trên đường Trần Phú, những hàng xà cừ trên  đường Lê Hồng Phong, con đường Tăng Bạt Hổ cắt ngang dẫn về sạp báo, hiệu sách cũ. Tôi đã cùng bạn bè lóc cóc xe đạp đến thư viện tỉnh, ngồi trên những băng ghế đá đầy rêu dưới tán cây xanh đọc từng trang tiểu thuyết. Nhiều con phố ở Quy Nhơn đều hẹp, nhưng mát rượi bởi những bóng cây. Con đường Nguyễn Huệ về phía trường Trưng Vương mơn man gió. Ghé vào quán nước nghỉ chân, nhìn ngắm dòng xe qua lại trong giờ tan tầm hối hả, lòng tịnh yên, không lo nghĩ điều gì.

Tôi nhớ Quy Nhơn những đêm đứng trước biển. Ngọn đèn trên con thuyền đánh cá nhấp nhô ngoài khơi kể cho tôi nghe nhiều điều về sự mưu sinh đầy nguy hiểm. Dọc bãi cát dài, mơn man từng con sóng, rì rầm trong hơi thở của đất trời là niềm tin về tình yêu thiên nhiên, về sự bao dung của biển cả. Tôi đã thuộc nhiều bài hát về biển, về ánh trăng ngà in trên biển những đêm trời trong. Đi dạo cùng nhóm bạn, một người bạn quê xứ biển kể về biển quê hương, tấm lưới cũ rách mà cha bạn vá đã mấy lần trong mùa đánh bắt, cái thúng bung vành mà mẹ bạn vẫn còn nách đến chợ ngày phiên… Tôi yêu Quy Nhơn, yêu biển biếc nhưng lắm xót xa khi biển nổi cuồng phong.

Tôi trở lại Quy Nhơn rất tình cờ trong lần nhập học của con trai. Nó ngơ ngác trước một nơi xa lạ và sẽ dần quen  trong bốn năm đại học như ba nó từng. Tôi nghĩ mình sẽ cung cấp cho con một số vốn liếng về thành phố biển ở miền Trung không mấy sôi động, đông đúc này nhưng rồi lại phải nhờ con trai đưa đi dạo. Thật sự, giữa hai thế hệ luôn có một khoảng cách và quan niệm đứng trước một điều gì đó. Sự tìm hiểu, khám phá của lớp trẻ dường như nhanh nhạy và thời sự hơn nhiều.

Quy Nhơn bây giờ đổi thay nhiều quá, nhiều khu du lịch sinh thái, nhiều nhà hàng khách sạn mọc lên đáp ứng nhu cầu du lịch. Những con đường cũ được nới rộng, nhiều con đường mới hình thành làm cho thành phố rộng hơn, khang trang hơn. Buổi chiều chạy xe ra quảng trường qua đại lộ Nguyễn Tất Thành mà ngỡ ngàng khi biết rằng dấu xưa hoàn toàn bị xóa vết, ấy là đường băng cũ, hai bên cỏ mọc um tùm, phía biển là một vòng cung, gọi là eo Nín Thở cũng không còn hiện hữu mà thay vào đấy là con đường Xuân Diệu chạy dọc bờ biển, hân hoan đón từng cơn gió mát căng đầy lồng ngực.

Sự phát triển của một đô thị là hệ quả tất yếu của hội nhập. Con người trực tiếp hưởng thụ điều ấy, dĩ nhiên rất vui và từng ngày từng giờ hăng say cống hiến. Vẫn còn đó những gì đã có cách đây hai mươi năm, ấy là quán cà phê cóc, ông già sửa xe đạp đầu hẻm, cô chủ tiệm photocopy hay bà bán bánh mì… Tôi đã gặp lại họ và cũng đã nhận ra tôi. Tôi rất vui, và cứ thế kỷ niệm ùa về làm cay khóe mắt.

Làm sao quên được ông già sửa xe đạp chịu cho tôi nợ một ngàn, bà bán bánh mì bảo cháu cứ ăn đi hôm sau có tiền thì trả khi cuối tháng, trong túi tôi không còn đồng nào. Rồi cô chủ tiệm photo thì sẵn sàng bớt vài đồng trong số tiền đáng lý nhận đủ khi tôi photo tài liệu…

Vậy đấy, những kỷ niệm ở Quy Nhơn làm sao tôi quên được!

Tạp bút của  SƠN TRẦN

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=18&macmp=20&mabb=92729

Trong tĩnh lặng giữa thiên nhiên

Ảnh: Lê Hồ Bắc

* Tạp bút của MẫU ĐƠN

Chúng tôi thường đến với rừng núi vào buổi chiều. Những buổi chiều im ắng đến nỗi tôi có thể nghe được tiếng gì đó của mặt đất, của sóng và bầu trời. Trong từng hơi thở. Từ núi Vũng Chua ghé chân sang Quy Hòa và lạc bước vào vùng thơ mộng, đầy sương khói.

Ảnh: Lê Hồ Bắc
Ảnh: Lê Hồ Bắc

Ở Quy Hòa một chiều yên ả, chúng tôi tình cờ thấy một người đàn bà. Bà ngồi nhặt những cành hoa sứ. Kết lại để bán. Cái tĩnh lặng đó làm người ta yên lành, không cần giải thích. Cái im lặng của trời, khiến ta lặng lẽ hơn trong từng bước đi, để biết rằng mình cần nhiều hơn nữa sự nghỉ ngơi, yên tĩnh.

Khi ra ngoại ô Quy Nhơn, nhìn đồng lúa, nhìn những rì rào tĩnh lặng, tôi nghĩ có phải chúng ta vẫn thích ngồi ở góc của những con đường đông đúc, những ngã tư, ngã năm để nghĩ, để yêu thương một cái gì đấy chăng.

Chúng tôi đi cùng nhau dưới con dốc của tuổi trẻ, đi lên và đi xuống. Chính con đường lên Vũng Chua đã cho tôi nhiều hơn những ý tưởng. Chỉ cần hít hương thơm cay cay và nồng ấm tỏa ra từ rừng núi, chúng tôi cảm giác mình có thể an lành. Đi đến những nơi vắng người, chỉ có những hàng cây mọc nối tiếp, một vài bông hoa nở vội, những đợi chờ được an ủi. Thật thế, những khi thiên nhiên mỉm cười, nở từ thân một chiếc lá mới, mọc ra từ cành một hương thơm, đó là điều kỳ diệu, mà nhìn vào đó ta có thể thấy được nhiều hơn một bầu trời, nhiều hơn một cái ôm và xoa vai. Thở nhẹ trong màn sương, trong chút yêu chiều của trời đất. Đi nhẹ và nghĩ thử xem ta đã làm gì, đúng sai thế nào.

Từ thẳm sâu mặt đất và bầu trời, con người không hẳn đang đơn côi, nhưng con người cần một chút đơn côi, để lắng lại và nghe. Nghe mọi thứ, và nghe từ mình. Nghe từ hương thơm lá cây, nghe món quà của mặt đất, nghe tình cây cỏ. Một cánh chuồn chuồn mỏng tang, một chiếc lá mọc khang khác, một loài hoa vừa chào đời và bay đi những hạt giống…

Tất cả đang chuyển động trong từng giờ khắc. Bằng cái nhìn êm ái, thiên nhiên đang chờ đợi ta, và ôm ta vào lòng. Hỡi con người mềm yếu. Vòng tay của ngàn hoa, ngàn cây thương quý nhau biết chừng nào.

M.Ð

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=18&macmp=20&mabb=95688

Qua phố Quy Nhơn

Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành - Hoa Khá

Khi những tia nắng vàng rụm tan ra và rã dần nhòa nhạt về phía hướng núi, Quy Nhơn lại khoác lên mình một tấm áo mới, tấm áo từ những thứ ánh sáng pha trộn nhau đủ gam sắc. Cứ thử xem những bức ảnh mà dạo gần đây được các nghệ sĩ nhiếp ảnh chụp flycam đêm Quy Nhơn nhìn từ trên cao thì rõ. Thành phố lung linh. Biển ảo huyền. Quy Nhơn đẹp liêu trai.

Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành - Hoa Khá
Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành – Hoa Khá

Và như ngay tức khắc, con người ta muốn tìm một nơi cao nhất để ngắm nhìn phố về đêm. Thường là trên các tầng thượng tòa nhà cao tầng của các khách sạn có bán cà phê. Khi ấy, các thiếu nữ trẻ tuổi trong trẻo tinh khôi, nhẹ nhàng hỏi người phục vụ rằng ở đây có espresso hay cà phê phin gì không nhưng rồi sau đó lại bẽn lẽn, e ấp bảo rằng anh ơi cho em một ly sữa chua đá. Ðã ở trên cao ngắm phố nhưng vẫn chưa thỏa, nhiều chàng nhiều nàng có tâm hồn mơ mộng, trước gió biển rào rạt lại có một ước muốn bé mọn là giá mà được… ngồi trên mây ngắm phố thì còn gì bằng. Chỉ e, ước muốn giản dị ấy chỉ có thể thực hiện trong mơ, Quy Nhơn giờ khiến người ta có thể lãng mạn như vậy đó.

Phố nhìn từ xa, từ cao, đẹp. Tôi biết. Nhưng tôi vẫn thích đi dọc những con phố, hít hà cái hương vị phố phường, cái mùi cỏ quấn quít ven đường đã len lén ướm lên mình hơi sương mỏng mảnh. Và cả những âm thanh như va đập vào không khí, lay trở bao giác quan của gã khách bộ hành. Là âm thanh của tiếng vó ngựa chạy đều như một khúc intro lãng mạn. Nhỏ dần, mỏng dần rồi lằng lặng im vắng hoang hoải. Là tiếng gió len lén trên tóc của những nhan sắc phố biển khiến những gã trai xứ lạ không khỏi xao xuyến.

Là nói vậy, chứ cái cảm giác được la cà trên các tuyến đường nhỏ to của phố, lên dốc Mộng Cầm rồi ngược về lại cung đường Xuân Diệu dọc biển trong cái rào rạt sóng, rười rượi gió ngày hè sẽ thích thú biết nhường nào, lòng người như được gạn lọc những mỏi mệt xô bồ. Qua những cung đường Quy Nhơn đêm,ta cũng dễ thấy những tụ điểm chơi cá độ online trên những nhà cái như casino w88, các quán ăn, quán cà phê… khu trú khắp các nẻo đường với những vũ điệu của ánh sáng, bày biện bao nhiêu cái cần và muốn của những người có tâm hồn ăn uống và bù khú với chiến hữu. Quy Nhơn giờ bắt đầu có nhiều thêm quán mở cửa đón khách muộn. Ðâu đó phố khuya, dưới những chiếc đèn cao áp, khe khẽ những bông hoa giấy đủ màu trắng, tím rơi bảng lãng theo từng đợt gió heo may. Và tiếng chổi của người phu quét đường như khua vào đêm xao xác cuộc mưu sinh. Phố như se thắt nỗi niềm.

Ảnh: Quy Nhon Discovery
Ảnh: Quy Nhon Discovery

Phố bây giờ thức khuya hơn,tấp nập hơn và chừng như cũng năng động hơn. Tất nhiên, đó là một phần của phố theo tất yếu của quy luật phát triển. Nhưng phố vẫn có, rất nhiều, những khoảng thênh thang đủ cất vừa những trái tim nhỏ nhắn để hâm nóng lên những yêu thương hoài niệm. Trên khuôn viên thiếu nhi hay quảng trường trung tâm thành phố, những người cha người mẹ nắm tay con của mình tản bộ. Hay chọn một góc nào đó ngồi túc tắc kể nhau nghe bao nhiêu chuyện thú vị trên đời. Phố bỗng trở nên đáng yêu khi chan hòa vào nụ cười của những người cha, người mẹ, của những đứa trẻ tinh khôi. Phố vẫn vậy thôi, vẫn đợi ta những lúc lên đèn…

VÂN PHI

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=18&macmp=20&mabb=105722

Yêu thương gieo xuống nơi này

Ảnh: Quy Nhon Discovery

Ở Quy Nhơn, dường như ai cũng thích đầu hè nhà mình có bóng mát. Nên ai cũng gắng trồng một cây gì đó để che nắng. Trong xóm, chỉ mỗi nhà tôi trồng hoa giấy.

Hồi đó, ba tôi còn đạp xích lô ở Chợ Lớn để kiếm sống. Nhiều lần, ông dong xe qua ngôi nhà nọ, rêu phong, cổ kính và có giàn hoa giấy đỏ tươi rất đẹp. Sau này ông kể lại rằng ông thích ghê lắm. Nghĩ về khoảng mát rượi sẽ có ở đầu hè nhà mình, cuối cùng ba tôi ghé xin một nhánh hoa về trồng. Chủ nhà nghe ông trình bày, vui vẻ tỉa ngay cho ông một nhánh. Hoa giấy là loài hoa dễ trồng, dễ chăm. Nhưng vì cẩn thận ba tôi siêng chăm cây hoa, lại mua hẳn một miếng nhựa về che cho cây đỡ nắng gắt. Chẳng mấy chốc, nó rợp kín một góc sân.

Ảnh: Quy Nhon Discovery
Ảnh: Quy Nhon Discovery

Từ khi có giàn hoa giấy, sân hè nhà tôi trở thành một không gian sinh hoạt mới. Ba thường ngồi dưới gốc cây ấy mà chẻ tre đan sọt, đan giỏ để đem ra chợ bán. Mẹ và chị tôi hay ngồi trên hè, thả chân xuống bậc tam cấp, chải tóc cho nhau. Tôi cũng có thêm một khoảng không gian để bày trò vui chơi. Ðã nhiều năm trôi qua, giờ mỗi khi ngồi nơi đầu hè, tôi vẫn thấy thoang thoảng mùi tóc của mẹ đâu đây; tiếng xẹt xẹt của chiếc rựa con tước lạt tre của ba như vẫn đều đặn.

Tháng trước, chị tôi đi làm ở xa về báo rằng chị sắp lập gia đình. Mọi thứ đều trang hoàng lại chuẩn bị cho ngày cưới. Nhà tôi cũng đập ra sửa vài chỗ. Nhưng đến khoảnh hè và sân. Chẳng thể phả sân xi măng và nối dài cái hè nếu không chặt bỏ giàn hoa giấy ấy. Tôi cứ trằn trọc tính tính toán toán mãi. Bởi từ lâu, lâu đến mức chẳng còn nhớ là khi nào, cội hoa già đã như một thành viên của gia đình tôi. Hơn thế nữa, nó còn là một không gian nối liền thế giới hiện tại với thế giới của ký ức. Cứ mỗi lần lặng lẽ ngồi dưới giàn hoa, tôi lại miên man nhớ mái tóc dài óng ả của mẹ, đôi tay nhiều nốt chai sần của ba. Cuối cùng, tôi quyết định giữ lại giàn hoa!

Ảnh: Quy Nhon Discovery
Ảnh: Quy Nhon Discovery

Yêu thương mấy thì ta cũng không níu giữ được thể xác ở lại, mà chỉ có thể níu giữ linh hồn, nghĩ suy về nhau và vun vén nó trong ký ức của người sống. Giờ thì tôi tin, một người không mấy khi xin ai đó thứ gì như ba tôi, lại ngỏ ý xin một nhánh hoa giấy về trồng, thì trong suy nghĩ của ông, chắc không chỉ có sắc hoa, bóng mát. Hẳn là tự lúc đó, ông đã nhìn thấy ký ức đẹp đẽ trong đàn con của mình vào nhiều năm sau đó, lúc cây hoa đã tỏa bóng. Giàn hoa giấy là một kỷ niệm sống động về ba mẹ, tôi bàn với chị, chỉ tỉa bớt nhánh rồi nương theo cây hoa mà sửa nhà. Thế mà rồi mọi việc đâm ra lại hay. Ðợt ấy tôi mừng khôn tả.

Giờ chỉ mỗi tôi ở lại căn nhà này để thờ cúng cha mẹ. Tôi hay ngồi dưới giàn hoa, lặng nghĩ về ba mẹ, nghĩ về yêu thương mà ba mẹ tôi năm xưa gieo xuống nơi này…

NGUYỄN HÙNG VĨ

(Lớp Sư phạm Ngữ văn K38, Khoa Ngữ văn, trường Ðại học Quy Nhơn)

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=18&macmp=20&mabb=82690

Lạc trôi với khung cảnh siêu lãng mạn tại núi Vũng Chua

Núi vũng chua – điểm cao “HOT” nhất Quy Nhơn – Ảnh: Nguyễn Thành Thái

Còn gì tuyệt hơn là có một ngày thư giãn tuyệt vời, được ngắm bình minh lên, được cùng bạn bè có những buổi dã ngoại tuyệt vời phải không nào? Tất cả những điều tuyệt vời bạn chỉ có thể tìm thấy tại điểm cao “hot” nhất Quy Nhơn – núi Vũng Chua.

Núi vũng chua – điểm cao “HOT” nhất Quy Nhơn – Ảnh: Nguyễn Thành Thái
Núi vũng chua – điểm cao “HOT” nhất Quy Nhơn – Ảnh: Nguyễn Thành Thái

Những ngày cuối tuần hay lễ lộc sẽ thật mệt mỏi và chán ngán khi cứ phải quanh quẩn trong thành phố, chen chúc với xe máy và dòng người nườm nượp. Dịp lễ này hãy bỏ lại hết tất cả muộn phiền và âu sầu để cùng ad tận hưởng một kì nghỉ có “một không hai” tại Vũng Chua nhé!

Núi Vũng Chua không phải là ngọn núi duy nhất tại Quy Nhơn, nhưng mình chắc chắn rằng đây là nơi đẹp nhất để ngắm thành phố. Dù là cùng một nửa của mình ngắm cảnh bình minh lên rực rỡ, hay là tựa vào nhau xem hoàng hôn xuống cũng có khi chỉ đơn giản là cùng nhau tận hưởng giây phút yên bình hiếm có giữa thành phố huyên náo thì Vũng Chua vẫn luôn là địa điểm lí tưởng nhất, tuyệt vời nhất.

Vũng Chua với ánh nắng dịu nhẹ – Ảnh: Nguyễn Khoa Việt Sang
Vũng Chua với ánh nắng dịu nhẹ – Ảnh: Nguyễn Khoa Việt Sang

Đến với Vũng Chua là đến với những trải nghiệm mới, những diện mạo mới luôn làm bạn phải bất ngờ. Nếu đến vào một ngày trời đầy nắng, ta sẽ cảm nhận được một Vũng Chua tràn đầy sức sống, tràn đây hơi thở của nắng và gió.

Còn vào những ngày trời nhiều mây, thì núi Vũng Chua lại đem cho ta cảm giác lành lạnh, mờ sương của Đà Lạt quen thuộc. Như khoác lên mình hàng trăm chiếc áo rực rỡ, Vũng Chua luôn mang đến cho ta một trải nghiệm tuyệt vời cho dù là vào thời khắc nào đi chăng nữa.

Một góc thành phố nhìn từ núi Vũng Chua – Ảnh: Huy Thanh Nguyen
Một góc thành phố nhìn từ núi Vũng Chua – Ảnh: Huy Thanh Nguyen

Khi đêm đến, Vũng Chua đưa ta đến một thế giới khác – thế giới của ngàn sao lung linh và huyền ảo

Đêm lãng mạn với bầu trời đầy sao – Ảnh: Nguyễn Phước Hoài
Đêm lãng mạn với bầu trời đầy sao – Ảnh: Nguyễn Phước Hoài

Đã đến núi Vũng Chua thì chắc chắn không thể bỏ qua việc ngắm bình minh lên và làm một tấm ảnh thật oách chụp toàn cảnh thành phố. Vũng Chua với mây trời trong xanh và gió dịu nhẹ chắc chắn sẽ là địa điểm hoàn hảo để có những tấm ảnh thật đẹp.

Núi Vũng Chua cũng là nơi cực kì thích hợp để có những buổi dã ngoại vui vẻ cùng gia đình và bạn bè. Đặc biệt, khí hậu lành lạnh trên đỉnh Vũng Chua cực kì hợp để chúng ta có một buổi nướng đồ ăn ngoài trời. Chỉ cần ra chợ mua ít hải sản tươi hoặc bất kì thứ gì mà các bạn thích, như mình thì hay mua bạch tuột vì bạch tuột nướng vừa ngon vừa rẻ.

NÚI VŨNG CHUA – CUNG ĐƯỜNG NHẤT ĐỊNH PHẢI CHINH PHỤC

Theo đường quốc lộ 1D, đi đến đoạn giao nhau giữa đường quốc lộ và đường rẽ sang Quy Hòa, nhìn bên tay phải bạn sẽ thấy một con đường bê tông dẫn lên núi, đó cũng là đường dẫn vào khu du lịch suối Tiên. Đi hướng sang trái và đi men theo đường ấy, men theo con dốc ấy bạn sẽ lên được đỉnh Vũng Chua.

Một đoạn đường lên núi Vũng Chua – Ảnh: Nguyễn Xuân Tuyến
Một đoạn đường lên núi Vũng Chua – Ảnh: Nguyễn Xuân Tuyến

Vừa được hít thở không khí trong lành vừa được rèn luyện sức khỏe còn gì tuyệt hơn? – Ảnh: Nguyễn Khoa Việt Sang
Vừa được hít thở không khí trong lành vừa được rèn luyện sức khỏe còn gì tuyệt hơn? – Ảnh: Nguyễn Khoa Việt Sang

MỘT SỐ LƯU Ý NHỎ DÀNH RIÊNG CHO BẠN

Vậy là chuyến hành trình khám phá núi Vũng Chua của chúng ta đã kết thúc rồi. Nhưng mà trước khi tạm biệt nhau thì mình cũng có một số lưu ý cho các cậu khi muốn đi đến núi Vũng Chua nhé!

  • Khi đi lên Vũng Chua thì mình nên đi bằng xe số vì đoạn đường lên núi khá là khó đi nên lúc xuống dốc nếu đi bằng xe ga thì lúc xuống dốc sẽ rất nguy hiểm.
  • Mọi người cũng nên kiểm tra thắng trước khi đi để giữ an toàn cho mình nha! Tuy nhiên, nếu được mình khuyến khích việc đi bộ leo núi vừa an toàn lại còn có lợi cho sức khỏe.
  • Lên càng cao thì càng dễ ù tai, nên nếu có thể thì mọi người có thể mang bông bịt tai, đồ giữ ấm tai hay đơn giản là dùng tay bịt tai lại để bảo vệ cho tai của mình.
  • Nếu nướng đồ ăn, các bạn nên lên các “lô – cốt” để tránh gây ra được tình trạng cháy rừng.
  • Nếu có thể hãy về trước 5 giờ chiều vì khi đi xuống là đường quốc lộ, lưu lượng xe rất lớn, cộng với việc càng về tối đường sẽ càng vắng rất thiếu an toàn. Về sớm sẽ đảm bảo an toàn cho các bạn hơn.

Một số lưu ý nhỏ để chuyến đi đến núi Vũng Chua của mọi người hoàn hảo và trọn vẹn hơn.

Hãy đến với Vũng Chua để tìm cho mình những cảm giác mới lạ, để cùng nắm tay nhau ngắm bình minh lên, cùng bên nhau chia sẻ quãng thời gian yên bình mà hạnh phúc.

“Em muốn ngồi bên anh

Hát tình ca du mục

Giữa núi đồi thao thức

Giữa cánh rừng thu thưa”

(Sưu tầm)

Lam Nguyên Trần – Hiquynhon

Nguồn: https://hiquynhon.com/khung-canh-sieu-lang-man-tai-nui-vung-chua