Category: Người Bình Định

Quy Nhơn và những mùa hoa ở lại

Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang LÊ HỒ BẮC
Đừng đến Quy Nhơn mùa này bởi những con đường hoa giấy, hoa bằng lăng, hoa điệp vàng, hoa bò cạp nước… sẽ biết cách giữ chân bạn.
Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang LÊ HỒ BẮC
Hoa giấy ở Quy Nhơn đẹp đến xốn xang
LÊ HỒ BẮC
Cũng đừng đến Quy Nhơn mùa này bởi mùa biển đang độ trong xanh, lộng lẫy nhất sẽ làm bạn ngẩn ngơ. Chất thơ và nhạc của thành phố biển nhỏ xinh này cứ thế ngân nga trong những ngày hè rực rỡ.
Những con đường hoa giấy
“Nữ hoàng” hoa mùa này ở Quy Nhơn, không gì khác hơn là hoa giấy. Hoa giấy xuất hiện ngày một nhiều ở đây, dọc hồ sinh thái Đống Đa, trong làng phong Quy Hòa, phủ rợp quốc lộ 1D (đoạn Quy Nhơn – Sông Cầu) và từ thành phố ra tới tận khu du lịch Trung Lương, Phù Cát. Không ít khách du lịch đến Quy Nhơn đã phải trầm trồ thốt lên: chưa thấy ở đâu có nhiều hoa giấy và đẹp như vậy.
Ông Đỗ Đình Phương, Giám đốc Công ty CP công viên – cây xanh và chiếu sáng đô thị Quy Nhơn, cho biết: “Chúng tôi đang tập trung cho hoa giấy vì nhận thấy đây là loại hoa phù hợp với khí hậu, thổ nhưỡng của thành phố, lại nở đẹp, màu sắc rực rỡ. Hiện đang có dự án làm một tuyến đường hoa giấy từ đoạn Quy Nhơn – Sông Cầu vào tới cửa ngõ thành phố là bến xe liên tỉnh. Chúng tôi muốn đường hoa giấy phải rộng, thoáng, đủ chỗ cho cây phát triển một cách đẹp nhất, tự nhiên nhất để chào đón khách du lịch”.
Nhắc tới hoa giấy, không thể không kể đến những vòm hoa đẹp như mộng ở làng phong Quy Hòa. Khu làng phong này nổi tiếng từ thời làm chốn nương náu cho thi sĩ Hàn Mặc Tử. Những cụm hoa trước nhà tưởng niệm vị thi sĩ tài hoa này đã giữ chân biết bao du khách xa gần. Hoa giấy ở đây như đẹp hơn vì được sinh sôi, nảy nở trong một khung cảnh hữu tình với biển, với nhà cổ mang phong cách kiến trúc Gothic. Anh Lê Hồ Bắc, một người hay chụp ảnh hoa giấy ở đây chia sẻ: “Tôi rất ấn tượng với những dàn hoa giấy trong làng phong Quy Hòa. Không hiểu vì sao nhưng hoa ở đây lên hình nhìn xúc cảm lắm. Có nét gì đó hài hòa đặc biệt giữa sắc hoa và khung cảnh xung quanh khiến tôi lần nào cầm máy cũng đầy rung động”.
Đón bình minh trên núi Vũng Chua
Nếu đã chán phố phường mềm mại êm đềm, thì leo núi Vũng Chua để ngắm bình minh và toàn cảnh thành phố thật sự là một trải nghiệm thú vị. Đỉnh núi cao nhất của Vũng Chua cách mặt nước biển gần 600 m. Đường lên núi ngoằn ngoèo nhưng cũng không quá khó đi. Càng lên cao, không khí càng mát lành, dễ chịu. Hai bên đường là những cây thông khiến cho nơi đây được mệnh danh là “Đà Lạt tại Quy Nhơn”.
Đón bình minh trên núi Vũng Chua
Đón bình minh trên núi Vũng Chua
Theo những người hay leo núi ở Quy Nhơn, mất khoảng một tiếng đồng hồ để chinh phục Vũng Chua. “Cái cảm giác lên tới đỉnh, đứng nhìn toàn cảnh thành phố vừa thức giấc mới thật là dễ chịu. Dù lúc mới tập leo, chúng tôi có hơi đuối nhưng dần dần cũng quen. Bây giờ, gần như chủ nhật tuần nào cả nhóm cũng lên đến đây”, chị Hoài Anh (ngụ TP.Quy Nhơn) cho biết.
Với những tay máy chuyên săn ảnh đẹp thì việc thường xuyên có mặt tại đỉnh Vũng Chua là điều đương nhiên. Từ góc núi này có thể thâu trọn toàn cảnh thành phố với đường biển chạy dài, uốn cong hình lưỡi liềm. Trong những bức ảnh đó, người xem có thể thấy được những ngày trời hứa hẹn “đổ lửa” bằng một quầng mây rực hồng buổi sớm, những đêm thành phố đầy sao, những chiều hoàng hôn nhuộm màu tím biếc với biển xa xa, chân trời gần gần…
Về miền cù lao hoang sơ với tour độc, lạ
Đừng ngại ngần đi về những vùng biển còn nhiều hoang sơ, mới lạ ở Quy Nhơn. Đừng ngần ngại khi lỡ yêu một vùng nước trong xanh có đàn cá thoắt ẩn thoắt hiện. Thế nên mùa này, hãy về với Quy Nhơn để chìm đắm trong đất trời lộng lẫy nhất. Một trong những tour độc, lạ ở Bình Định là về mũi Đề Gi với anh chàng săn cá Đỗ Thanh Toàn.
Anh Toàn vốn là một ngư dân địa phương với khả năng bơi lặn đặc biệt. Không cần bình dưỡng khí, chỉ cần một bộ đồ lặn vừa vặn và một cây súng bắn lao, anh Toàn có thể lặn sâu khoảng 20 m dưới biển trong 2 phút để săn cá. Ngay mũi biển Đề Gi đi 10 phút ca nô là một vịnh biển có tên Vũng Bồi với một hoang đảo.
Đảo ở Vũng Bồi có vùng nước trong vắt và nhiều bãi cạn êm đềm, lặng sóng. Với tour theo chân người đàn ông săn cá này, du khách có thể thỏa thích bơi lội mà không ngại nước sâu hay sóng lớn trong thời gian chờ đợi anh Toàn đem chiến lợi phẩm từ biển về. Sau buổi đi săn, đồ tươi có thể là một xâu cá mó biển to bự để làm gỏi sashimi kiểu Nhật, mấy con cá nanh heo thuộc hàng hiếm với sớ thịt ngon dai sần sật. Cũng có khi khách nói muốn ăn nhum (nhím biển), một lát sau sẽ có mấy con nhum còn ngo ngoe vừa được anh chủ tour chiều lòng khách vớt từ biển lên. Đêm ở đây sẽ tưng bừng với lửa trại, nhạc và bữa tối hải sản thịnh soạn giữa nơi giao nhau của đất – trời – biển.
Những tour khác ở Kỳ Co, Hòn Khô, Cù Lao Xanh… cũng sẽ níu chân du khách yêu biển, say mê với những làng chài nằm nép mình yên lành trước biển. Đó là theo chân ngư dân lênh đênh trên một thuyền câu mực đêm. Là giây phút xúc động tiễn một chị rùa về biển sau đêm lên đảo tìm nơi đẻ trứng. Là những món ăn từ biển đang mùa ngon dữ dội như cua huỳnh đế, tôm hùm, các loại ốc, cá, bún sứa nước lèo… Là Quy Nhơn, là Bình Định, là nơi để tận hưởng mùa hè rực rỡ!
Tác giả: Tâm Ngọc (minhduyenbinhdinh@gmail.com)

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/quy-nhon-va-nhung-mua-hoa-o-lai-968181.html

Sống ở Quy Nhơn: Nơi ngủ trưa không khóa cửa, sống chậm giữ niềm tin

Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển TIẾN TRÌNH
Quy Nhơn, một thành phố biển miền Trung nho nhỏ, nhiều người nói cuộc sống ở đây “chán” lắm. Cái nơi gì chả bao giờ thấy kẹt xe, cũng không tìm đâu ra sự xô bồ náo nhiệt dù đã lên đô thị loại một từ lâu.
Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển TIẾN TRÌNH
Buổi sớm thảnh thơi của người dân Quy Nhơn bên bờ biển
TIẾN TRÌNH
Và khi nhìn lại tất cả những “nhàm chán” ấy, người ta thầm ước ao có được một cuộc sống bình thản như ở Quy Nhơn.
Ngủ trưa không khóa cửa
Với những người ở xa tới, nhất là những ai từ TP.HCM về Quy Nhơn (Bình Định) thăm thú, vui chơi đều rất ngạc nhiên với sự “hồn nhiên” của người Quy Nhơn. Không còn xa lạ gì với hình ảnh xưa nay, người dân phố biển vẫn thoải mái để xe máy của mình trên vỉa hè rồi thong dong xuống tắm. Không hiếm những khu dân cư mà người dân đi làm về để luôn xe máy ngoài đường, ung dung đánh một giấc ngủ trưa mà không thèm khóa cửa.
Mẹ tôi cho đến bây giờ vẫn giữ thói quen bỏ cửa nhà trống rồi la cà buôn chuyện ở nhà hàng xóm đến trưa mới sực nhớ giờ về nấu cơm. Mỗi khi nghe tôi than phiền về nguy cơ trộm cắp, bà lại phẩy tay, lo gì mấy chuyện đó ở đâu chứ ở đây không có hoặc đã có hàng xóm ngó chừng rồi.
Với những ai đang sinh sống tại TP.HCM thì đó là điều không tưởng. Bạn tôi, một giảng viên trẻ đang sống tại thành phố náo nhiệt này cho biết, chính bạn cũng từng là nạn nhân của 4 vụ cướp giật trong chưa đầy một năm. Việc để xe trên vỉa hè rồi ngồi trong phòng khách nhìn ra cũng không an toàn. Bọn trộm cướp có thể ra tay trắng trợn bất cứ lúc nào. Sự cảnh giác khi sống, làm việc hoặc đi du lịch tại đây luôn được đẩy lên mức cao nhất. Điều đó cũng đồng nghĩa với áp lực và mệt mỏi đi kèm. Trong khi đó, cuộc sống mưu sinh, việc di chuyển đi lại mỗi ngày đã gần như khiến người ta quá tải.
Nhưng ở Quy Nhơn thì lại khác. Người dân ở đây vẫn thản nhiên diện trang sức lộng lẫy, đeo một cái túi xách bên vai mà dạo bước hay chạy xe máy trên đường. Không phải là tuyệt đối không có cướp giật hay trộm ở thành phố này. Có nhưng những việc như thế hầu như là chuyện hiếm thấy. Sự bình an ở đây trở thành thứ đặc sản mà ai ai cũng được thụ hưởng.
Sống chậm và giữ gìn niềm tin
Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành - Hoa Khá
Ảnh: đường hoa Nguyễn Tất Thành – Hoa Khá
So với cuộc sống của các đô thị loại một khác mà người viết từng có dịp đến, Quy Nhơn dường như có một nhịp sống chậm rãi hơn. Buổi sáng sớm, người Quy Nhơn thường ra biển tập thể dục, chạy bộ, tắm biển rồi mới về chuẩn bị cho một ngày mới với công việc và các sinh hoạt khác. Thành phố nhỏ, lại không có tình trạng kẹt xe nên việc di chuyển khá thuận tiện và nhẹ nhõm. Không ít các bạn trẻ từ các thành phố sôi động về đây thường than phiền mọi thứ sao không nhanh như nơi họ đang sống. Nhưng khi đã hòa được nhịp đập của phố biển này rồi, người ta lại muốn được ở lại lâu hơn.
Nhịp sống chậm và không quá đề phòng các nguy cơ trộm cướp, lừa đảo đã tạo cho người dân ở đây một cuộc sống rất khác so với các thành phố lớn. Đó cũng là cách họ đối đãi và tin tưởng với những người hàng xóm. Là những giấc ngủ yên không lo nghĩ. Có chăng bây giờ họ chỉ truyền tai nhau cảnh giác những kiểu lừa qua mạng, lừa qua điện thoại bảo đi chuyển tiền để kẻ xấu mạo nhận công an, tòa án kiểm tra… từ những kẻ ngồi đâu đó rất xa.
Ngay với du khách, những người xa lạ vừa đến Quy Nhơn cũng lấy làm lạ với sự thật thà của cánh tài xế taxi, xe ôm ở đây. Bởi hiếm thấy tình trạng chặt chém hay chạy xe lòng vòng để tính thêm tiền. Nét đáng yêu đó của người dân xứ Nẫu vô tình trở thành điểm cộng, níu giữ cảm xúc của những người phương xa để còn có cớ quay trở lại đây nhiều lần.
Tác giả: Tâm Ngọc (minhduyenbinhdinh@gmail.com)
Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/song-o-quy-nhon-noi-ngu-trua-khong-khoa-cua-song-cham-giu-niem-tin-1026854.html

Trong tĩnh lặng giữa thiên nhiên

Ảnh: Lê Hồ Bắc

* Tạp bút của MẫU ĐƠN

Chúng tôi thường đến với rừng núi vào buổi chiều. Những buổi chiều im ắng đến nỗi tôi có thể nghe được tiếng gì đó của mặt đất, của sóng và bầu trời. Trong từng hơi thở. Từ núi Vũng Chua ghé chân sang Quy Hòa và lạc bước vào vùng thơ mộng, đầy sương khói.

Ảnh: Lê Hồ Bắc
Ảnh: Lê Hồ Bắc

Ở Quy Hòa một chiều yên ả, chúng tôi tình cờ thấy một người đàn bà. Bà ngồi nhặt những cành hoa sứ. Kết lại để bán. Cái tĩnh lặng đó làm người ta yên lành, không cần giải thích. Cái im lặng của trời, khiến ta lặng lẽ hơn trong từng bước đi, để biết rằng mình cần nhiều hơn nữa sự nghỉ ngơi, yên tĩnh.

Khi ra ngoại ô Quy Nhơn, nhìn đồng lúa, nhìn những rì rào tĩnh lặng, tôi nghĩ có phải chúng ta vẫn thích ngồi ở góc của những con đường đông đúc, những ngã tư, ngã năm để nghĩ, để yêu thương một cái gì đấy chăng.

Chúng tôi đi cùng nhau dưới con dốc của tuổi trẻ, đi lên và đi xuống. Chính con đường lên Vũng Chua đã cho tôi nhiều hơn những ý tưởng. Chỉ cần hít hương thơm cay cay và nồng ấm tỏa ra từ rừng núi, chúng tôi cảm giác mình có thể an lành. Đi đến những nơi vắng người, chỉ có những hàng cây mọc nối tiếp, một vài bông hoa nở vội, những đợi chờ được an ủi. Thật thế, những khi thiên nhiên mỉm cười, nở từ thân một chiếc lá mới, mọc ra từ cành một hương thơm, đó là điều kỳ diệu, mà nhìn vào đó ta có thể thấy được nhiều hơn một bầu trời, nhiều hơn một cái ôm và xoa vai. Thở nhẹ trong màn sương, trong chút yêu chiều của trời đất. Đi nhẹ và nghĩ thử xem ta đã làm gì, đúng sai thế nào.

Từ thẳm sâu mặt đất và bầu trời, con người không hẳn đang đơn côi, nhưng con người cần một chút đơn côi, để lắng lại và nghe. Nghe mọi thứ, và nghe từ mình. Nghe từ hương thơm lá cây, nghe món quà của mặt đất, nghe tình cây cỏ. Một cánh chuồn chuồn mỏng tang, một chiếc lá mọc khang khác, một loài hoa vừa chào đời và bay đi những hạt giống…

Tất cả đang chuyển động trong từng giờ khắc. Bằng cái nhìn êm ái, thiên nhiên đang chờ đợi ta, và ôm ta vào lòng. Hỡi con người mềm yếu. Vòng tay của ngàn hoa, ngàn cây thương quý nhau biết chừng nào.

M.Ð

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=18&macmp=20&mabb=95688

An Nhơn : Cô học trò mồ côi ước mơ trở thành bác sĩ

Ngôi trường mà Thư đang học tập theo đuổi ước mơ nhưng đường đến hiện thực còn rất xa...

Cha mẹ sớm qua đời, Ngô Nhật Thư (học sinh lớp 11A2 Trường THPT số 1 An Nhơn, thị xã An Nhơn, Bình Định) tự bươn chải với cuộc sống, lúc rảnh tranh thủ làm thêm kiếm thêm thu nhập nuôi ước mơ trở thành bác sĩ.
Một tấm gương nghị lực
Hơn 1 năm nay, người dân thôn An Thái (xã Nhơn Phúc, thị xã An Nhơn) quen với hình ảnh cô học trò Nhật Thư thui thủi một mình đi trên chiếc xe đạp về ngôi nhà từng đầy ắp tiếng cười, tự quét dọn nhà cửa, nấu cơm rồi ngồi ăn một mình.

Ngôi trường mà Thư đang học tập theo đuổi ước mơ nhưng đường đến hiện thực còn rất xa...
Ngôi trường mà Thư đang học tập theo đuổi ước mơ nhưng đường đến hiện thực còn rất xa…

Ba mất khi vừa lên lớp 5, qua năm sau người mẹ cũng vĩnh viễn ra đi, hai chị em gái Ngô Nhật Thảo và Ngô Nhật Thư sống dựa dẫm vào nhau sống. Ngoài số tiền từ nguồn hỗ trợ cho trẻ mồ côi của chính quyền địa phương 360 ngàn đồng/tháng/người thì hai chị em Nhật Thảo – Nhật Thư phải tiết kiệm chi tiêu để sống qua ngày. Cứ thế, bao sóng gió cuộc đời cứ lặng lẽ trôi qua dù trong trái tim trẻ thơ luôn khát khao được trong vòng tay ấm áp tình thương của cha mẹ.

Từ ngày chị gái Ngô Nhật Thảo đậu Đại học Công nghiệp TP Hồ Chí Minh nên chỉ mình Nhật Thư ở nhà. “Học xong lớp 9, em thi đậu vào Trường THPT An Nhơn 1 nhưng vì ở nhà một mình nên một người dì đưa lên Đồng Nai tiếp tục học. Học được 1 năm, em lại phải trở về quê Bình Định xin vào trường cũ học vì nhiều lý do” – Thư chia sẻ.

Trở về quê, Thư lại một mình thui thủi ngày hai buổi đi học rồi lại về trong căn nhà trống vắng. Vất vả hơn, từ nhà đến trường thì xa, mỗi ngày đạp xe đi học gần chục cây số. Nhiều hôm không kịp nấu cơm ăn nên Thư và một người bạn thân cùng xã đã quyết định thuê một căn phòng trọ gần trường để tiện đến trường học tập, tham gia các hoạt động ngoại khóa.

“Em và một bạn thuê một phòng gần trường tháng hết 450.000 đồng. Hàng tháng chính quyền địa phương hỗ trợ 360.000 đồng, số tiền đó em trả phòng trọ. Số còn lại chi tiêu cho việc ăn uống, mua sắm dụng cụ học tập nhưng không đủ. Các cô dì thì đều làm nông nghèo khổ cả nên tranh thủ ngày nghỉ học em xin đi làm thêm ở quán trà sữa, ngày kiếm 20-30.000 đồng để trang trải cuộc sống” – Thư tâm sự.

Dù rất thương em gái nhỏ phải một mình ở quê, người chị gái Thảo đang học ở TP Hồ Chí Minh cũng chỉ biết thường xuyên điện thoại về nhà động viên em cố gắng học tập. Bởi ngoài số tiền trợ cấp của địa phương, Thảo phải đi làm thêm mới đủ trang trải cho bản thân, nên hầu như không giúp gì được gì cho em gái.

Giấc mơ còn xa lắm…

Điều mà thầy cô, bạn bè khâm phục là trải qua bao sóng gió của cuộc đời, hai chị em Nhật Thư vẫn vươn lên mạnh mẽ trong học tập cũng như tu rèn đạo đức. Cả hai chị em Thư trở thành một tấm gương sáng cho nghị lực vượt khó của học sinh tỉnh Bình Định.

Từ xe đẩy bánh mì đến “thương hiệu” kinh doanh nhượng quyền Kebab Torki

Lê Quốc Thạch (đứng giữa) với mục tiêu mở rộng chuỗi cửa hàng kinh doanh nhượng quyền Kebab Torki.
TUỔI TRẺ KHỞI NGHIỆP: Chàng trai trẻ Hoài Ân khởi nghiệp từ xe đẩy bánh mì đến “thương hiệu” kinh doanh nhượng quyền Kebab Torki
 
27 tuổi, là CEO (Giám đốc điều hành) của Công ty CP Thực phẩm quốc tế Torki (TORKI FOOD JSC), Lê Quốc Thạch đang sở hữu doanh nghiệp khởi nghiệp (startup) trong lĩnh vực khá mới mẻ tại Việt Nam – kinh doanh nhượng quyền. Hơn 2 năm khởi nghiệp, con đường gầy dựng Kebab Torki của chàng trai đất Hoài Ân này không chỉ là màu hồng.
 
Năm 2007, tốt nghiệp cao đẳng ngành Công nghệ thông tin, Lê Quốc Thạch trụ lại TP Đà Nẵng làm đủ nghề. Năm 2011, Thạch “Nam tiến”, khởi nghiệp tại TP Hồ Chí Minh.
Lê Quốc Thạch (đứng giữa) với mục tiêu mở rộng chuỗi cửa hàng kinh doanh nhượng quyền Kebab Torki.
Lê Quốc Thạch (đứng giữa) với mục tiêu mở rộng chuỗi cửa hàng kinh doanh nhượng quyền Kebab Torki.
 
Vấp ngã
 
● Theo học chuyên ngành công nghệ thông tin, vì sao anh lại rẽ hướng kinh doanh?
 
– Ra trường, tôi gặp nhiều khó khăn trong tìm kiếm việc làm đúng ý muốn. Tôi làm đủ việc, từ phụ xây dựng đến phục vụ nhà hàng, bán hàng. Cũng trong thời gian này, tôi quen Huỳnh Thị Kiều Hạnh – người bạn gái luôn sát cánh cùng tôi trên hành trình khởi nghiệp. Hạnh ở TP Hồ Chí Minh ra Đà Nẵng du lịch. Khoảng thời gian ngắn ngủi quen Hạnh đã thay đổi tôi rất nhiều.
 
4 năm sau khi ra trường, tôi vào TP Hồ Chí Minh lập nghiệp. Ban đầu, cũng làm công việc bán hàng, rồi ngày càng thấy rất yêu thích công việc này và nhận ra đó đúng là đam mê của mình. Sau khi Hạnh du học trở về, cả hai bắt tay vào đam mê khởi nghiệp.
 
● Và “vạn sự khởi đầu nan”?
 
– Ban đầu, cả hai dự định sẽ mở một xe bán gà rán “take away” (bán thức ăn cho khách hàng mang về – P.V), nhưng mấy lần thử nghiệm cách làm gà rán đều thất bại. Chúng tôi quyết định tìm và thuê mặt bằng kinh doanh với mô hình cafe – bánh mì, thời điểm đó bánh mì Kebab rất “hot” trong số các món thức ăn nhanh.
 
Bánh mì Kebab có nguồn gốc từ Thổ Nhĩ Kỳ, rồi lan rộng ra nhiều quốc gia khác ở châu Âu theo làn sóng người di cư. Món ăn đường phố nổi tiếng này cũng đến với thực khách Việt từ hơn 10 năm trước. Tuy được coi là “fast food” (thức ăn nhanh), nhưng Kebab được xếp vào loại “ngoại hạng”.
 
Giai đoạn đó thật sự là thử thách lớn của cuộc đời tôi, cũng là bước ngoặt trên con đường kinh doanh. Với số vốn ít ỏi, không có vị trí tốt, tiền thuê mặt bằng cao, quán chỉ duy trì được… 4 tháng.
 
Thất bại. Mọi thứ – kể cả tinh thần – đều suy sụp và chán nản. Chúng tôi phải bán đi những vật dụng và lặng lẽ tìm mặt bằng mới để tiếp tục kinh doanh với mô hình xe đẩy bánh mì Kebab mang tên Kebab Torki.
 
● Lúc này thành công bắt đầu đến?
 
– Chặng đường khó khăn chưa dừng lại ở đó. Nghĩ rằng, nếu không có thương hiệu và sự tập trung thì có đam mê bao nhiêu cũng khó thành công, nên tôi không ngừng thay đổi và xây dựng sản phẩm phù hợp với khẩu vị của khách hàng. Bước đầu, chúng tôi đã quan tâm đến hình ảnh, thương hiệu và dịch vụ mang lại cho khách hàng; chăm lo đến quy trình từ sản xuất đến thành phẩm. Kebab Torki tham gia nhiều sự kiện lớn của giới trẻ, được đánh giá khá tốt. Nhưng mỗi ngày, tôi vẫn mất rất nhiều thời gian cho xe bánh mì mà chưa có sự bứt phá về thu nhập.
 
Không hài lòng với những gì đã có, tôi quyết định thay đổi phân khúc khách hàng cao hơn, bằng cách thuê một gian hàng ở Bến Thành Street Food Market (Chợ ẩm thực đường phố Bến Thành). Nhưng cũng chỉ cầm cự được… 1 tháng. Tôi choáng váng và luôn đặt câu hỏi: Đâu là con đường để mình bứt phá trong kinh doanh bánh mì Kebab. Lần thứ ba làm lại từ đầu, tôi quay về với xe đẩy bánh mì Kebab.
 
Không ngừng suy nghĩ, không từ bỏ
 
Liên tiếp thất bại, Lê Quốc Thạch xem đó là bài học kinh nghiệm để đứng lên. Ðầu năm 2016, anh chính thức khởi nghiệp kinh doanh nhượng quyền chuỗi cửa hàng bánh mì thương hiệu Kebab Torki. Ðến nay, Kebab Torki đã có 3 cửa hàng tại TP Hồ Chí Minh và 2 cửa hàng ở tỉnh Lâm Ðồng, trị giá nhượng quyền 22 – 35 triệu đồng/cửa hàng.
 
Tháng 7.2016, Ðề án “Torki Kebab – mô hình nhượng quyền dành cho các cá nhân, tổ chức muốn kinh doanh bánh mì Doner Kebab” là 1 trong 11 ý tưởng của các startup được Bộ KH&CN chọn trình bày, giới thiệu trước các nhà quản lý, nhà đầu tư trong và ngoài nước tại Ngày hội Ðầu tư – Demo Day 2016. Ðể được tham dự Demo Day, các nhóm khởi nghiệp phải qua tuyển chọn kỹ, được rót vốn đầu tư 10.000 USD từ Ðề án “Thương mại hóa công nghệ theo mô hình Thung lũng Silicon tại Việt Nam” và trải qua 4 tháng huấn luyện trong tổ chức thúc đẩy kinh doanh.
 
● Theo anh, điều gì làm nên những kết quả đó?
 
– Kinh doanh nhượng quyền là khi một doanh nghiệp trao cho doanh nghiệp khác quyền sử dụng thương hiệu và phương thức hoạt động. Đổi lại, bên được nhượng quyền phải thanh toán các phí nhượng quyền cho bên nhượng quyền. Cách làm của Kebab Torki là xây dựng và chuyển giao thương hiệu, kết hợp đào tạo, hướng dẫn quy trình.
 
Kinh doanh nhượng quyền đang phổ biến ở Việt Nam, nhưng chính các tập đoàn và doanh nghiệp nước ngoài mới nắm giữ và khuấy động “làn sóng” này. Kinh doanh nhượng quyền do người Việt Nam làm chủ đến giờ vẫn còn rất… tiềm năng. Ðó là mục tiêu để Kebab Torki đẩy mạnh “gọi vốn” mở rộng chuỗi cửa hàng kinh doanh nhượng quyền.
 
Tôi tận dụng hết những thứ mình có, như kỹ năng công nghệ thông tin, lẫn những năm tháng làm thuê với công việc chính là bán hàng. Tôi dần dần chăm sóc và hoàn thiện mô hình kinh doanh xe đẩy bánh mì Kebab Torki. Cách làm tại Kebab Torki là khách hàng phải được phục vụ ở những địa điểm thuận lợi, vệ sinh tuyệt đối, nhưng giá cả phù hợp với đa số. Chúng tôi xây dựng và áp dụng các chuẩn mực sạch, bài bản, thiết bị đúng tiêu chuẩn, tương tự các thương hiệu thức ăn nhanh nước ngoài.
 
Sau nhiều lần “ngụp lặn” trong thất bại, tôi nhận ra rằng, hiểu thực sự khách hàng cần gì sẽ đưa ra được sản phẩm và mô hình kinh doanh phù hợp. Với tôi, kinh doanh nhượng quyền mấu chốt vẫn là bài toán lợi nhuận, hiệu quả mang lại sau hợp tác và duy trì sự ổn định của sản phẩm.
 
● Gần như các thương hiệu trẻ đều nhắm đến giới trẻ, bình dân và phổ thông, đơn giản vì đó là lứa tuổi của họ – phân khúc họ am tường nhất về phong cách và hành vi tiêu dùng. Đó cũng là hướng đi của Kebab Torki, và anh đã thành công khi sở hữu chuỗi cửa hàng Kebab Torki lớn nhất Việt Nam đến thời điểm này?
 
– Kebab Torki luôn hướng tới điều này: Nhanh, giá hợp lý và đáp ứng đúng nhu cầu của giới trẻ. Nhu cầu đồ ăn nhanh ngon, an toàn, giá hợp lý của giới trẻ, người lao động ngày càng cao. Song, tình hình hiện tại của Kebab Torki gọi thành công thì chưa hẳn, đó mới là sự khởi đầu. Tôi quan niệm, làm CEO tất yếu là dám chấp nhận, dám nhận trách nhiệm và dám bứt phá; còn khởi nghiệp thì không ngừng suy nghĩ, không từ bỏ và luôn luôn đứng dậy.
 
Chia sẻ
 
Giữa tháng 8.2016, Lê Quốc Thạch nói chuyện tại Hội thảo Hệ sinh thái khởi nghiệp tỉnh Bình Ðịnh. Anh bộc bạch: “Ðây là lần đầu tiên tôi làm diễn giả, trước đó toàn đứng trước người khác thuyết phục họ đầu tư cho dự án kinh doanh của mình”.
 
Lê Quốc Thạch xác định, Kebab Torki vẫn đang trong quá trình khởi nghiệp, việc thiết lập bộ máy doanh nghiệp cũng như thiết kế bài toán kinh doanh còn ở giai đoạn đầu, nhưng như những công ty startup khác, nhiệt huyết đang tràn trề. Và đó sẽ là khởi nguồn của sáng tạo.
 
● Với trải nghiệm của mình, anh có lời khuyên nào cho các bạn trẻ khởi nghiệp tại Bình Định?
 
– Không hẳn là lời khuyên, đơn giản tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn trẻ rằng, chính chúng ta hiểu rõ mình và chính chúng ta khởi nghiệp với thứ ta đam mê nhất thì sẽ có cơ hội tiếp cận và đón nhận của thị trường với sản phẩm, dịch vụ mà mô hình khởi nghiệp ta mang lại.
 
Tôi cũng rất tâm đắc với nhận định đầy tâm huyết của GS. Trần Thanh Vân – Chủ tịch Hội Gặp gỡ Việt Nam – tại hội thảo ở Bình Định rằng, người trẻ khởi nghiệp cũng như nhà khoa học, đều có điểm chung là bắt đầu trên nền tảng niềm đam mê, quyết tâm đi đến tận cùng con đường mình đã chọn. Tôi nghĩ rằng sắp tới sẽ có nhiều bạn trẻ khởi nghiệp kết hợp với đội ngũ nghiên cứu KH&CN hoặc các dự án nghiên cứu của các nhà khoa học trong nước.
 
● Xin cảm ơn anh!
 
THU HIỀN (Thực hiện)
Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx?macm=32&macmp=32&mabb=64998

Cụ ông mang sổ chứng nhận hộ nghèo đến quầy hàng từ thiện vì sợ không được nhận đồ

Cụ ông mang sổ chứng nhận hộ nghèo đến quầy hàng từ thiện vì sợ không được nhận đồ. (Ảnh: Facebook)

Câu chuyện về cụ ông mang sổ chứng nhận hộ nghèo tới nhận quần áo miễn phí và chỉ lấy đúng 3 bộ khiến nhiều người xúc động.

Cụ ông mang sổ chứng nhận hộ nghèo đến quầy hàng từ thiện vì sợ không được nhận đồ. (Ảnh: Facebook)
Cụ ông mang sổ chứng nhận hộ nghèo đến quầy hàng từ thiện vì sợ không được nhận đồ. (Ảnh: Facebook)

Mới đây, một câu chuyện về cụ ông lưỡng lự, không dám lấy đồ ở một quầy hàng miễn phí tại Quy Nhơn, Bình Định đang được rất nhiều người quan tâm.

Cụ ông tóc đã bạc, thân hình gầy còm đi xe đạp cà tàng ngang qua chỗ nhận quần áo miễn phí. Ông cứ nhìn vào quầy hàng mà không dám vào dù rất muốn vì sợ mình không được lấy đồ.

Buổi chiều, cụ ông mới dám bước vào lấy quần áo miễn phí khi đã mang theo cuốn sổ chứng nhận hộ nghèo.

Nguyên văn câu chuyện được một trang fanpage chia sẻ:

“Buổi sáng nay, có bác chạy xe đạp qua khu nhà. Bác thấy quầy hàng, nhưng ngần ngại chưa dám tới nhận. Buổi chiều, cũng là bác… quay lại và chìa cho mình cuốn sổ nho nhỏ màu xanh dương trên đó ghi: Sổ chứng nhận hộ nghèo.

– Tôi có sổ nha cô, cô cho tôi nhận với nhé!

– Sau bác nhớ ghé nữa nha, không cần mang sổ theo đâu ạ!”

Sau khi chia sẻ, câu chuyện đã nhận được hơn 20 nghìn lượt thích và 5000 share từ cư dân mạng.

Người chia sẻ câu chuyện cũng là chủ nhân của tủ đồ miễn phí ở Quy Nhơn này kể thêm, sự việc diễn ra vào lúc 6h30 sáng nay, khi đó quần hàng con chưa có biển hiệu thông báo là trao đồ miễn phí cho mọi người: “Sáng gặp bác đi qua nhà mình. Mình có mời bác lại nhận đồ lại quầy, và có hỏi bác nếu gần nhà, bác biết ai cần thì thông báo cho họ tới nhận nhé. Bác gật đầu, và ra về. Buổi chiều bác quay lại, đưa cho mình cuốn sổ hộ nghèo. Bác lấy đúng 3 món đồ, không hơn, không kém.”

Khi có nhiều người hỏi về thông tin, địa chủ của cụ ông trong câu chuyện, chủ nhân của quầy hàng cho biết: “Câu chuyện trao đổi đơn giản chỉ có vậy. Mình không hề hỏi tên bác, hay hoàn cảnh, gia đình, địa chỉ… Bởi đơn giản quầy hàng mình mở ra mới mục đích chia sẻ. Mình không quan tâm danh tính, hoàn cảnh người cho – người nhận.” Nhiều người cảm thấy cụ nghèo và đáng thương nhưng bản thân chị, với tư cách là người trực tiếp tiếp xúc với cụ ông lại có một suy nghĩ khác: “Cá nhân mình thấy bác là người giàu có. Bác giàu vì nhân cách, vì cách hành xử. Và thực hiện đúng tinh thần mà quầy hàng mình dựng lên. Nên bác là người mình rất tôn trọng.”

Tuy ngắn gọn, đơn giản nhưng câu chuyện lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, nhiều người còn phải chật vật lao động, kiếm miếng ăn hàng ngày và không phải lúc nào cũng mua được cho mình những tấm áo mới như mong muốn, nhưng những người như cụ ông trong câu chuyện luôn biết giữ lòng tự trọng, không tham lam.

Tài khoản T.Q chia sẻ: “Bác tuy nghèo về tiền bạc nhưng rất giàu lòng tự trọng”.

Mau Huynh “Người ta thật thà, sợ không tin họ nghèo nên chìa cuốn sổ ra để chứng minh mình nghèo, thật đáng thương”

Tài khoản M.H bình luận: “Người nghèo thường có lòng tự trọng cao, chắc sợ không ai tin nên về lấy sổ, thương thật đấy”

Bạn T.P.Q xúc động nói: “Những việc tốt như thế này luôn làm cho mình cảm thấy ấm lòng. Cần nhiều và nhiều hơn nữa những quầy hàng thế này.”

Gian hàng hay tủ đồ từ thiện là một mô hình mới mang lại nhiều thuận tiện, giúp những người khó khăn dễ dàng tiếp cận với tấm lòng của các nhà hảo tâm thông qua những món đồ dùng thiết yếu. Giá trị vật chất của nó có thể không nhiều nhưng lại mang một ý nghĩa nhân văn vô cùng lớn. Hiện nay, mô hình từ thiện này đang được nhân rộng ra trên khắp cả nước.

HT

 Nguồn: http://vntinnhanh.vn/noi-mang/cu-ong-mang-so-chung-nhan-ho-ngheo-den-quay-hang-tu-thien-vi-so-khong-duoc-nhan-do-355279

Chủ tịch HĐQT HungThinh Corp nhận HCLĐ Hạng Ba

Ông Nguyễn Đình Trung vinh dự đón nhận Huân chương lao động hạng 3 
từ Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.

Chúc mừng ông Nguyễn Đình Trung, Chủ tịch HĐQT HungThinh Corp nhận Huân chương Lao động Hạng Ba. Ông Trung là người Hoài Nhơn thành danh ở đất Sài Gòn, trong năm 2016 ông đã thực hiện rất nhiều chương trình từ thiện ở tỉnh nhà.

Ông Nguyễn Đình Trung vinh dự đón nhận Huân chương lao động hạng 3 
từ Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.
Ông Nguyễn Đình Trung vinh dự đón nhận Huân chương lao động hạng 3 
từ
Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.

Ngày 30-12, tại sự kiện Đại hội Hiệp hội BĐS TPHCM nhiệm kỳ III, ông Nguyễn Đình Trung, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Hung Thinh Corp, đã vinh dự được Chủ tịch nước trao tặng Huân chương Lao động Hạng Ba; UBND TP tặng bằng khen; tiếp tục giữ chức vụ Phó Chủ tịch Hiệp hội BĐS TPHCM trong nhiệm kỳ mới.

Sau 15 năm hình thành và phát triển, Hung Thinh Corp do ông Nguyễn Đình Trung sáng lập, điều hành và quản lý cùng tập thể lãnh đạo đã có những bước tiến vững chắc trong hoạt động kinh doanh, trở thành thương hiệu hàng đầu trong lĩnh vực BĐS tại Việt Nam, với đội ngũ nhân sự gần 2.000 cán bộ, nhân viên. Trung bình mỗi năm, Hung Thinh Corp đầu tư và phát triển ra thị trường khoảng 5.000–7.000 sản phẩm nhà ở đa dạng phân khúc.

Giai đoạn thị trường BĐS đóng băng, Hung Thinh Corp được xem là người hùng khi bơm vốn giải cứu nhiều dự án “chết”, giải quyết nợ xấu cho ngân hàng và doanh nghiệp, đồng thời tạo ra những sản phẩm có giá thành hợp lý hướng đến nhu cầu ở thực của người dân.

Là một doanh nhân thành đạt, ông Nguyễn Đình Trung thời gian qua luôn trăn trở và dành rất nhiều nguồn lực tài chính cho những hoạt động từ thiện khắp các tỉnh thành trong cả nước. Tâm niệm này được thể hiện trong chính phương châm kinh doanh của công ty ngay từ ngày đầu thành lập đó là “Vì một cộng đồng hưng thịnh”.

Ảnh: Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh trao tặng bằng khen cho ông Nguyễn Đình Trung.

Chỉ riêng trong năm 2016, Hung Thinh Corp đã thực hiện nhiều chương trình như: Ủng hộ hơn 2 tỷ đồng cho các gia đình chịu nhiều thiệt hại trong đợt lũ vừa qua tại các tỉnh miền Trung; trao quà cho bà con nghèo ngày Tết trong chương trình “Xuân yêu thương” được tổ chức thường niên; ủng hộ 1,4 tỷ đồng xây dựng cầu Bà Huyện và 20 căn nhà tình thương tại huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định; trao tặng 300 triệu đồng cho ngư dân tỉnh Bình Định…

Đặc biệt, Hung Thinh Corp còn dành nhiều sự quan tâm cho trẻ em và phát triển các hoạt động thể thao tại tỉnh Bình Định như: Tặng các em học sinh 1 triệu cuốn vở trong chương trình “3 triệu cuốn vở cho học sinh vùng lũ”; trao tặng 1 tỷ đồng xây dựng sân tennis cho trường THPT Nguyễn Trân (huyện Hoài Nhơn)…

Minh Tuấn
http://www.saigondautu.com.vn/pages/20161231/chu-tich-hdqt-hungthinh-corp-nhan-hcld-hang-ba.aspx